Hồng đại nhân đứng dậy, giả vờ đi xem bản đồ trên tường, lúc đi ngang qua bàn của Uất Đắc Chí, hắn thoáng thấy đó là một trang sách có lẽ đã bị ai đó tiện tay xé xuống, bị máu tươi thấm ướt quá nửa, chỉ là vết máu đã khô.
Hồng đại nhân bất đắc dĩ lắc đầu, đám điệp tử Phất Thủy phòng này cũng quá cẩu thả rồi, đồ vật cách dăm ba bữa lại mang đến, không nhàu nhĩ như vừa vớt từ dưới nước lên thì cũng có thể giũ ra cả cát sỏi. Lần này còn quá đáng hơn, lại dính cả máu.
Trong hoàng hôn ngoài phòng, gã điệp tử trẻ tuổi kia giơ tay lên, quệt mắt thật mạnh, rồi bước xuống thềm, sải bước rời đi.




